Tổng Tài Bá Đạo Yêu Phải Em

Chương 167: Không thể bình tĩnh

Mộ Diệc Thần cười mê hoặc, tiếp tục giúp cô sấy khô tóc.

Sau khi sấy khô, bế cô quay lại giường, sau đó thuận theo nằm cạnh bên cô.

Tô Vũ Đồng nhìn anh sát bên, tâm trạng thấp thỏm, vội vã lật người quay lưng về phía anh.

Mộ Diệc Thần vốn ham muốn rất cao, nhưng khi cô quay người, phút chốc anh liền kiềm chế, vì anh thấy những mảnh vải trắng băng bó trên tấm lưng của cô.

Đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa, giọng nói trầm lắng từ miệng phát ra:

-Còn đau sao?

Bị anh chạm như vậy, cơ thể Tô Vũ Đồng co lại, đáp:

-Ừm!

Nghe thấy cô còn đau, Mộ Diệc Thần đưa tay ôm lấy eo cô, cố gắng hết sức không để mình chạm vào lưng cô, âm thần kìm nén nói:

-Ngủ đi.

Tâm trạng Tô Vũ Đồng có chút phức tạp, nói:

-Được!

Lúc Mộ Diệc Thần tắt đèn, vẫn để lại một bóng đèn nhỏ cho cô, hai người yên lặng ngủ.

Sáng hôm sau, Tô Vũ Đồng tỉnh lại, phát hiện Mộ Diệc Thần đã không còn bên cạnh, cô chỉ nghe thấy tiếng nước chảy “róc rách!” trong nhà tắm.

Gần đây cô phát hiện, chỉ cần anh ở cạnh, cô sẽ ngủ rất ngon.

Phát hiện này khiến cô có chút phiền lòng.

Nếu sau này bản thân rời khỏi anh, có phải sẽ mất ngủ không?

Cô đang suy nghĩ lung tung, Mộ Diệc Thần quấn khăn tắm trên người đi ra.

Cảnh tượng quá đẹp đẽ, thị giác của Tô Vũ Đồng chịu một cú kích mạnh mẽ.

Trái tim nhảy loạn nhịp, cô không dám nhìn thêm, vôi vã di chuyển ánh mắt sang hướng khác, mặt hơi ửng đỏ.

Mộ Diệc Thần cũng không ngờ Tô Vũ Đồng dậy sớm như vậy, thấy dáng vẻ thẹn thùng của cô, nhếch môi hỏi:

-Có phải tôi tắm làm ồn khiến cô tỉnh giấc không?

Anh vốn cũng không muốn tắm sớm như vậy, nhưng ham muốn trong lòng thực sự khó nhẫn nại, chỉ có nước lạnh mới khống chế được.

Cơ thể cô hiện tại đang bị thương, anh không thể quá kích động.

Bình Luận ()

0/255