Thế Gian Đẹp Nhất Trong Làn Gió

Thế Gian Đẹp Nhất Trong Làn Gió

Tác giả:Nhan Lương Vũ
Thể loại:Đam Mỹ
Lượt xem:692.0
Số chương:110
Trạng thái:Full
Chương mới:

Quyển 2 - Chương 110

4.66/5
(Đã có 3 lượt đánh giá)

Thể loại: Đam mỹ, niên hạ, cường cường, với đủ loại người góp mặt.

 

Truyện Thế Gian Đẹp Nhất Trong Làn Gió review

Văn án: Câu chuyện về một kẻ côn đồ dẫn dắt những kẻ côn đồ khác làm lại cuộc đời.

---

Xưng hô nhân vật: Phùng Nhất Lộ: được mình gọi là “má Lộ”/ “gã”.

Thế gian đẹp nhất trong làn gió là một bộ đam mỹ khá khác so với những bộ truyện mình đã từng đọc. Không giống như một số đam mỹ khác, cũng với bối cảnh “tù ngục” nhưng Thế gian đẹp nhất trong làn gió không nói về sự đấu đá khốc liệt cũng như motif hắc bang tình thù, càng không phải motif đại ca – sủng vật gì đó, mà ở đây, nó chỉ đơn giản nói về sự thay đổi, biến chuyển trong tâm tư, tình cảm, sự cố gắng vươn lên, nỗ lực không ngừng của những con người đã từng phạm sai lầm, đang trả giá và muốn thay đổi để làm lại cuộc đời. Bên cạnh đó, thay vì nhấn mạnh về tình cảm yêu đương hay những khúc mắc hiểu lầm trong tình cảm thì Thế gian đẹp nhất trong làn gió lại nhấn mạnh về tình người. Thực vậy, cả phần I và phần II, đều nói về sự đùm bọc thương yêu lẫn nhau, bao dung che chở nhau của những kẻ dường như dưới đáy xã hội, họ cùng nhau trải qua những khổ cực, vất vả, vì nhau mà cố gắng, cùng nhau lần nữa “làm người”.

Thế gian đẹp nhất trong làn gió xoay quanh 5 nhân vật chính cũng là 5 thành viên trong cùng 1 phòng giam: Phùng Nhất Lộ, Hoa Điêu hay còn gọi là Hoa Hoa, Dung Khải, Chu Thành và Kim Đại Phúc cùng 1 nhân vật phụ quản ngục Du Khinh Chu. Thay vì review chi tiết theo từng tình tiết trong truyện như những review đam mỹ trước, ở review lần này, mình sẽ review về từng nhân vật.

Nói về nhân vật Phùng Nhất Lộ, nếu như ban đầu đối với mình, Phùng Nhất Lộ thực sự là một kẻ hay sĩ diện, bồng bột thích làm việc theo cảm xúc mà bất chấp hậu quả, thì càng ngày về sau mình càng thích một Phùng Nhất Lộ bao đồng, lo cho người khác còn hơn bản thân mình, luôn muốn kéo những người khác tốt lên theo mình, trượng nghĩa và chân thành.

Sự “thích coi việc người khác làm việc của mình”, hay “không chịu được những chuyện trướng tai gai mắt diễn ra ngay trước mắt mình” đã khiến Phùng Nhất Lộ không kiềm chế được bản thân mà quan tâm, tự giác chăm sóc tới những người chịu khó khăn ức hiếp.Cũng bởi vậy nên mà bạn đọc hay gọi gã là “má Lộ”. Biệt danh này thật sự vô cùng hợp lý với gã, bởi gã đích thực là kẻ chứng kiến người khác chịu ức hiếp thì cảm thấy khó chịu, không yên lòng, muốn giành lại công bằng cho đối phương hay ít nhất là muốn đối phương vùng lên phản kháng. Không phải giống như 1 số kẻ chỉ mở mồm lương thiện là giỏi, thùng rỗng kêu to, sự quan tâm của gã xuất phát từ tận tâm và được kiểm chứng bằng hành động cụ thể. Ngay từ mở đầu truyện, gã đã vì Dưa hấu – 1 nhân vật cùng nhà tù phải chịu nhiều ức hiếp, bị đánh đập bị bắt nạt mà tức giận, thậm chí vì cậu ta mà đề nghị với giám ngục chuyển cậu ta tới phòng giam của mình, hoặc mặc dù rất ghét việc Dưa hấu khóc lóc nhưng gã không vì thế mà khinh bỉ bỏ mặc, mà đã động viên và khích lệ Dưa hấu phải biết cách chống trả biết cách tự vệ, tự bảo vệ lấy bản thân mình. Những hành động của gã đã khiến mình vô cùng cảm động, bởi nó không chỉ là sự đồng cảm giữa những kẻ cùng hoàn cảnh ngục tù, mà là sự chia sẻ muốn bao bọc đùm bọc những kẻ yếu thế hơn mình, muốn giúp họ sống tử tế tốt đẹp hơn.
Nói về nhân vật Hoa Điêu hay còn gọi là Hoa Hoa, nếu như má Lộ là dạng tình cảm ban phát khắp nơi, ai ai cũng quan tâm thì Hoa Hoa lại là thuộc dạng khác, chỉ dành tình cảm cho những ai đặc biệt với mình, và đã dành tình cảm cho ai thì sẵn sàng làm tất cả những điều bản thân có thể cho người đó, không nề hà không hối hận, sẵn sàng hy sinh mình vì đối phương. Cậu thật sự là dạng người dữ dội trong tình cảm, nồng nhiệt bao nhiêu thì cũng quyết tuyệt bấy nhiêu.

Đối với mình, nhân vật Hoa Điêu này thực sự là một kẻ thẳng thắn trong tình cảm. Thứ tình cảm của cậu vô cùng trong sáng, chân thành và mạnh mẽ. Cậu y như một đứa trẻ, yêu ai thương ai thì dốc hết thứ mình có cho họ, sẵn sàng cố hết sức làm những điều tốt đẹp nhất cho đối phương. Tình cảm của cậu không dành cho nhiều người nhưng nếu đã dành cho ai thì vô cùng sâu nặng.

Đối với nhân vật Dung Khải, mình coi đây là một cậu bé. Cậu là một kẻ nhìn qua thì vô cùng nhiều chuyện, lúc bàng quan dửng dưng đến tàn nhẫn, lúc lại hay xen vào chuyện người khác, vô cùng vô duyên hay nổi điên khó chiều.Nhưng thực ra sâu thẳm bên trong cậu cũng là một kẻ nhạy cảm, biết suy nghĩ và biết lo toan. Tuy đôi lúc độc mồm độc miệng nhưng thực sự, cậu không phải là kẻ nhẫn tâm và là dạng khẩu xà tâm Phật. Bên cạnh đó, Dung Khải còn là kẻ thông minh, biết tính toán, dù đôi khi thứ thông minh của cậu thuộc dạng “khôn lỏi”.
.
Nói về Chu Thành, một nhân vật mà mình nghĩ là khó nắm bắt nhất truyện.Kẻ có thể cười ngay giây trước nhưng lạnh mặt ngay giây sau, điên cuồng phút trước nhưng phút sau lại thản nhiên như chưa có gì xảy ra.Đối với mình, Chu Thành là kẻ hiểu đời, thông minh và nắm bắt bao quát mọi chuyện tốt.Hắn không phải là kẻ bàng quan với mọi chuyện, trước mọi thứ hắn luôn có những phân tích và nhìn nhận nhất định, nhưng tuyệt nhiên hắn không phải là kẻ chủ động với mọi thứ. Người ta tìm đến hắn giúp đỡ, hắn giúp được thì sẽ sẵn lòng giúp chứ sẽ không phải là kẻ tự chìa tay ra trước. Sự tinh tế trong việc nhìn nhận vấn đề và sự phân tích sắc sảo, có thể cầm lên được cũng buông xuống được, tỉnh táo và bình tĩnh đối với sự thăng trầm của cuộc sống hay những khó khăn luôn là điều mà mình cảm thấy đáng nể.
.
Còn nói về Kim Đại Phúc, mình cho rằng đây là nhân vật còn mờ hơn cả nhân vật phụ là quản giáo Du Khinh Chu.Thật sự, Kim Đại Phúc không để lại nhiều ấn tượng cho mình. Đối với mình, hắn ta chỉ đơn thuần là một kẻ to xác, không hay quan tâm tới mọi thứ, suy nghĩ không sâu sắc cũng không chu toàn, là kẻ sống thích nghi với hoàn cảnh tới nỗi quên mất rằng thứ hoàn cảnh của mình chỉ là “tạm bợ”, không có chí tiến thủ cũng như suy nghĩ muốn thay đổi cuộc sống thực sự của bản thân, và đôi khi còn hành động nông nổi bốc đồng.
.
Du Khinh Chu là một nhân vật phụ mà mình khá yêu thích. Không giống như những quản ngục mặt mày bặm trợn, tìm mọi cách để bòn rút để đánh đập bóc lột tàn nhẫn cười đùa trên nỗi đau của người khác như một số bộ đam mỹ lấy bối cảnh “ngục tù” khác, ở đây Du Khinh Chu đích thực là một kẻ khẩu xà tâm Phật. Hắn là kẻ không nói nhiều nhưng luôn bao quát quan tâm tới mọi người. Như việc dù hắn chẳng hề hé răng lấy một tiếng thậm chí còn thái độ “chẳng thèm quan tâm” nhưng lại cử y sĩ tới xem vết thương cho Dưa hấu khi cậu bị thương do bị người khác đánh đập, hay như việc hắn vì chuyện Hoa Hoa bị bắt nạt mà ra lệnh mọi người trong thời gian nghỉ ngơi hóng mát phải ở sân thể dục để cho những kẻ bắt nạt Hoa Điêu không thể tìm đến cậu. Tất cả từng hành động của Du Khinh Chu khiến mình hiểu rằng, hắn không coi những người trong tù như “tội phạm” mà cũng coi họ như “con người”.
.

Đối với mình, Thế gian đẹp nhất trong làn gió thật sự là một đam mỹ đáng đọc.Thật sự khi đọc một vài chương đầu, mình đã vô cùng ngạc nhiên bởi tiết tấu có phần hơi chậm và bình thản của truyện, nhưng càng đọc càng bị cuốn hút, càng bị tình tiết truyện dẫn dắt. Truyện không có quá nhiều cao trào, cũng không có những sóng gió dữ dội, nhưng sự chậm rãi bình ổn của nó lại khiến từng câu từng chữ như thấm vào lòng người đọc, khiến mình xúc động, rơi nước mắt vì truyện. Tình cảm trong truyện cũng được triển khai một cách từ tốn nhưng không hề rề rà, vô cùng hợp lý, nó là một quá trình đi từ nghi ngờ đến thử thách đến tin tưởng, vậy nên nó mang tính bền vững, chứ không phải kiểu ăn xổi ở thì hay chớp giật sét đánh.

Bản thân mình cho rằng, Thế gian đẹp nhất trong làn gió ấn tượng không bởi vì tình yêu (được nói nhiều ở trong phần II của truyện) mà nó ấn tượng bởi tình người, bởi những triết lý bình dị của cuộc sống được ẩn chứa trong đó. Sức sống của truyện được tạo nên từ sự mạnh mẽ bền bỉ của những nhân vật trong truyện, từ sự đoàn kết gắn bó yêu thương đùm bọc giữa những thành viên trong phòng giam số 17, đến sự kiên cường không vì nghịch cảnh mà bỏ cuộc của họ. Dù trong hoàn cảnh ngục tù, chịu đối xử khắc nghiệt, họ vẫn không bị đồng hóa, không coi mình như những tù nhân, họ vẫn nhận thức được giá trị bản thân mình, biết mình đang là “con người”, xứng đáng được sống tử tế, xứng đáng được cố gắng được làm lại cuộc đời. Dù cho khó khăn đến đâu vẫn ngang nhiên mà đối mặt, dù xã hội có tàn nhẫn họ vẫn cứng cáp chịu đựng, bản lĩnh vượt qua để rồi khổ tận cam lai, có được những thành quả xứng đáng với nỗ lực của họ.

Truyện không có quá nhiều nhân vật nhưng đã đủ để gây ấn tượng và ghi nhớ, từng nhân vật có cá tính rõ ràng, tâm lý nhân vật logic, nhất quán, bên cạnh đó nhân vật nào cũng đều có nét đáng yêu hay đáng ghét riêng, và tồn tại trong bản thân họ đều có những góc khuất của bản thân, thứ “yếu mềm” và “mạnh mẽ” cùng tồn tại song song trong con người họ khiến họ trở nên sống động và chân thực.

Bản dịch với lời văn giản dị trau chuốt, câu từ trôi chảy, hành văn mạch lạc, mình tin rằng người dịch đã để “tâm” mình vào truyện, để “tình” của mình vào các nhân vật.

Mình tin rằng Thế gian đẹp nhất trong làn gió phù hợp với những bạn yêu thích sự chân thực, bình dị và thích những gì gắn liền với cuộc sống này. Bởi nếu bạn mong chờ một điều gì đó dữ dội hay sóng to gió lớn hay tình cảm yêu đương sống chết ngược tới ngược lui thì mình nghĩ Thế gian đẹp nhất trong làn gió sẽ không thể thỏa mãn bạn, nhưng nếu bạn chờ đợi ở 1 tác phẩm có thể từ từ khiến bạn cảm động vì những tình cảm vô cùng đời thường, từ những khát khao giản dị của cuộc sống thì mình nghĩ Thế gian đẹp nhất trong làn gió sẽ là 1 lựa chọn tuyệt đối với bạn!

Truyện cùng tác giả

Thế Gian Đẹp Nhất Trong Làn Gió

Thế Gian Đẹp Nhất Trong Làn Gió

4.7
110 Chương
Full
Kim Tiền Bang

Kim Tiền Bang

3.5
64 Chương
Full