Tên truyện: Lên giường với tôi thì phải cưới tôi.

Tác giả: Chó Sủa.

***

Chương 47: Giải cứu.

- Cùng tôi thoát khỏi đây, cô sẽ được sống tiếp.

...

Sau khi xong xuôi công việc ở biên giới, Mộ Vấn Lập rất nhanh đã trở về. Một chuyện cỏn con như thế không ngờ lại làm mất tận 6 tiếng đồng hồ của hắn. Nhưng có giết đi đám người kia cũng chưa chắc làm hắn nguôi ngoa cơn giận.

Bây giờ đối với hắn cái động lực duy nhất chính là Lục Tuyến Yên đang ở căn cứ đợi hắn, cũng đã được người cửa hắn tắm rửa vệ sinh, chắc chắn rằng mùi của Mặc Băng Tước trên người cô hoàn toàn đã bị bay mất.

Và việc đầu tiên hắn làm trước khi về căn cứ cũng chính là đi tắm. Nhưng hắn lại cảm thấy có gì đó không đúng, hai kẻ người hầu hống hách của hắn được phái đi săn sóc cho Lục Tuyến Yên sao lại nhìn bơ phờ như thế này.

- Sarry đâu?

Hai cô hầu gái bỗng nhiên giật bắn mình. Người đã bị Lục Tuyến Yên đánh cho phồng hai má lên tiếng.

- Cô ấy chỉ để cho một mình Sarry bên cạnh mình. Chúng tôi... không còn cách nào khác.

Vừa nói ra lại có cái hay, hai cô gái nhìn nhau mà cười. Như thế có thể đổ lỗi cho Sarry về vết thương của cô gái ấy rồi. Hai người cũng không phải chết.

Mộ Vấn Lập cười nửa miệng một cái. Trước giờ những người phụ nữ hắn đưa đến đây đều bị ba cô nàng này dạy dỗ. Nhưng bây giờ lại bị dạy dỗ ngược lại. Đúng là cô gái của hắn có khác.

Trông thấy ông chủ mình cười, chẳng hiểu sao hai cô hầu gái cảm nhận được chút gì đó nguy hiểm và không đúng.

Cạch!

Cửa phòng được mở ra, hắn bước vào trong đúng lúc Sarry đang mang chậu nước rửa chân ra ngoài. Sarry chào hắn một cách nhẹ nhàng rồi ra ngoài.

- Đứng lại!

Sarry giật mình méo miệng tròn mắt, cô chỉ mới đi lướt ngang qua hắn thôi mà.

- Để chìa lại rồi cút đi.

Sarry bỗng chợt thở phào nhẹ nhõng. Cô quay lại đặt chìa khóa xuống vào chỗ nào đó dễ thấy bên trong căn phòng và cũng trong tầm nhìn của Lục Tuyến Yên.

Trên giường, Lục Tuyến Yên vẫn đang tiếp tục giả ngủ. Cô được Sarry đặt ở giữa giường, trên người chỉ mảnh mai một chiếc áo sơ mi che toàn bộ. Cô nằm co đôi chân lại trông rất quyến rũ. Chưa hết trên giường lại còn rải vô số cánh hoa hồng thơm phức, đèn trong phòng cũng là màu hồng mộng mơ. Khiến hắn cảm thấy căn phòng bây giờ giống như là phòng của đêm tân hôn vậy.

Mộ Vấn Lập cởi bỏ chiếc áo khoác tắm ở ngoài. Trên người hắn bây giờ chỉ còn mỗi chiếc khăn tắm ngay giữa hông.

Lục Tuyến Yên cảm nhận rất rõ hắn đang tiến đến rất gần cô. Bàn tay Mộ Vấn Lập đã rất nhanh mân mê cánh tay của Lục Tuyến Yên qua lớp áo sơ mi mỏng dánh.

Thật ra là cô đang đánh cược vào ván bài này. Nếu người của Lục gia không đến ngay lúc này chắc chắn cô sẽ bị hắn...

Và ngay lúc này, cô nghe rất rõ những chấn động bên dưới được kích hoạt. Không sai Mộ Vấn Lập liền đứng dậy rời giường. Hắn cầm lại chiếc áo tắm màu đen khoác vào và ra ngoài vẫn không quên quay lại nhìn Lục Tuyến Yên lần cuối. Nhìn cô vẫn ngủ ngon thế kia khiến hắn rất dễ chịu.

- Đợi anh, chúng ta sẽ cùng vui vẻ nhanh thôi.

Cạch!

Sau khi cánh cửa đóng lại Lục Tuyến Yên lập tức bật dậy. Cô ôm lấy hai cánh tay mình rùng mình nhăn mặt, sao mỗi lần tên đàn ông này tiếp xúc với cô cô đều cảm thấy kinh tởm thế nhỉ.

Không nhanh không chậm, Lục Tuyến Yên lập tức rời giường. Cô đến bên chậu hoa vừa nãy, đúng là chiếc chìa khóa đang nằm đây, nhưng không phải chìa khóa của cánh cửa này. Hắn không thể nhanh như thế đã tráo đi rồi?

Lục Tuyến Yên bực mình thở dài, chiếc nhẫn Laze của cô hết năng lượng mất tiêu rồi.

...