Hôn Ước Mười Năm

Chương 30: Chương cuối

Ra tới xe, khuất khỏi tầm mắt của Neil và Dương Đình, Nhã Uyên như một con rối bị đứt dây, cô ngồi sụp xuống ghế khóc nức nở.

– Thật là!

Bố Neil nhìn tin anh cầu hôn Dương Đình trước báo chí thì nộ khí ngùn ngụt. Ông tắt phụt màn hình máy tính đi ra khỏi phòng.

– Neil về nó về chưa bà?

Bố Neil hỏi mẹ anh. Dáng vẻ tức giận của ông khiến bà ngập ngừng đáp khẽ:

– Chưa… Có… chuyện gì à ông?

– Bà gọi nó về đây cho tôi! Ngay và luôn!

– Nhưng hình như nay nó có việc gì quan trọng lắm… sợ không tiện. Lúc khác không được sao?

– Không có chần chừ phút giây nào nữa, bà không gọi thì để tôi gọi!

Ông lấy điện thoại gấp gáp gọi cho Neil và yêu cầu anh đưa cả Dương Đình tới.

– Cháu chào hai bác ạ!

Thái độ của Dương Đình gặp mẹ Neil bây giờ nhún nhường hơn trước còn mẹ anh cũng không còn gắt gỏng với cô nữa. Họ đình chiến. Nhưng vẻ mặt mẹ Neil vẫn không thể nào vui khi biết người vợ mới của Neil sẽ là Đình. Bố Neil cố gắng bình tĩnh lấy lại vẻ điềm đạm thường trực.

– Hai đứa ngồi đi! – Ông đáp và không do dự nói luôn – Rồi nói xem hai đứa nghĩ gì mà làm ra cái chuyện sáng nay hả?

– Con đã nghĩ kĩ rồi ạ!

Neil trả lời, anh hơi cúi mặt xuống như nhận lỗi với bố, anh biết ông đang rất tức giận.

– Nghĩ kĩ rồi à? Con bỏ Uyên để lấy Dương Đình thì thôi đi! Lại còn bày ra cái trò hại cả sự nghiệp của nó. Làm thế có đáng mặt đàn ông không?

– Là do cháu ạ! – Dương Đình.

– Chuyện gì cũng lôi nhau lên báo giải quyết là đẹp mặt hả Đình? Ngày trước đâu phải chỉ có Nhã Uyên ngăn cản cô, nếu cô muốn trả đũa con bé thì tiếp theo là tới chúng tôi à?

– Cháu… cháu không có ý đó ạ!

– Vợ chồng Neil đã li hôn rồi, Neil đã nói sẽ chăm sóc cô suốt đời mà cô còn cố hãm hại con bé. Quá đáng cũng một vừa hai phải thôi Đình. Vũ gia không hy vọng có dâu con hẹp hòi toan tính đâu. – Bố Neil hạ giọng xuống hơn, những lời ông nói tựa như câu khuyên giải.

– Bác…

– Cô thật lòng muốn chăm sóc con trai tôi chứ Đình?

Dương Đình nhìn sang đáp, mẹ Neil cuối cùng cũng mở lời với cô. Bà nói tiếp:

– Nếu thực lòng muốn thì chuyện cưới xin đến cuối cùng cũng là sớm hay muộn mà thôi.

– Ý bà là?

Chính bố Neil cũng ngạc nhiên, ông chưa rõ ý đồ của bà. Không lẽ bà lại chẳng nể nang Nhã Uyên và gia đình cô chút nào, tác thành cho Neil và Dương Đình nhanh chóng như thế?

Mẹ Neil nói tiếp:

– Tuy vậy, Neil đã một lần tan vỡ chuyện hôn nhân, tôi không mong quá khứ lặp lại. Dương Đình nếu có thể hãy chuyển đến đây ở một thời gian đi, rồi nếu vẫn kiên quyết kết hôn với Neil thì tôi không cản cô nữa. Có nhiều chuyện không dễ như khi nghĩ đâu Đình.

– Bác muốn chúng cháu sống thử sao? – Dương Đình nhẹ nhõm hơn vì nghĩ bà đã mở lòng. – Nhưng sợ là không tiện ạ.

– Phải, bà đang nghĩ gì thế? Chưa kết hôn thì lại lời ra tiếng vào. Cái nhà này còn chưa đủ tai tiếng sao? Lại cả danh dự của Dương Đình nữa chứ?

Bố Neil phản đối.

– Tất nhiên Dương Đình tới với tư cách là một vị khách, coi như Neil chăm sóc cho cô hồi phục hoàn toàn sau tai nạn. Tôi cũng sẽ nhờ bố con Nam tới đây ở một thời gian, dù rằng Nam là anh của Neil nhưng chắc cô hiểu Nam là người thẳng thắn và chính trực, nếu cô phải chịu uỷ khuất thì yên tâm thằng bé sẽ làm chứng cho cô.

Dương Đình đồng ý và hoãn việc đăng kí kết hôn với Neil lại, tất cả lễ đính hôn hay đám cưới đều dời lại một ngày chưa xác định. Vì Neil đã công khai cầu hôn Dương Đình nên Dương Trí Quang cũng không phản đối, với ông ta mọi chuyện đều thuận theo ý muốn của con gái.

– Cốc cốc! - Có tiếng gõ cửa phòng - Là con đây ạ!

Dương Đình nói, cô đang đứng trước của phòng làm việc Dương Trí Quang. Ông ta mở cửa cho cô vào.

– Con vẫn chắc muốn đến Vũ gia ở chứ? Nỡ để bố một mình thật à?

– Vâng, con chắc… bố nhớ giữ gìn sức khoẻ.

Dương Đình ngồi đối diện với bố, nhìn đống thuốc ngổn ngang trên bàn làm việc khe khẽ nén thở dài. Cô hơi bối rối, hai tay đan chặt vào nhau để bớt căng thẳng.

– Con muốn hỏi bố một chuyện?

Bình Luận ()

0/255