Hôn Ước Mười Năm

Chương 25: Những lời đề nghị

– Đi ra đi! Làm ơn để con yên!

Mới đi tới gần cửa phòng Neil đã nghe thấy tiếng khóc lóc thảm thương của Dương Đình, kèm theo đó nào là gối, nào khay, nào đủ thứ đồ quăng ra mép cửa. Rồi tiếp đó là bố của cô ta, là nhân viên công ty ông ta đến thăm cô cũng phải chạy vội ra. Họ đều nhìn vào trong lắc đầu buồn bã. Dương Đình đã tỉnh, và biết được tình trạng của mình.

Tên đàn em khẽ lay lay Dương Trí Quang chỉ về phía Neil. Ông ta sẵng giọng nhìn anh.

– Cháu tới thăm Đình ạ.

– Loại cậu? Đi ngay khi tôi còn bình tĩnh!

– Chú đành lòng nhìn Đình như vậy sao? Cháu đảm bảo sẽ dỗ em ấy sẽ ngừng khóc.

Dương Trí Quang ban đầu vẫn nhìn Neil đầy nghi hoặc nhưng tiếng khóc của Dương Đình chẳng có dấu hiệu ngừng lại, nghe mà xé ruột xé gan. Ông ta vì thương con gái mà cuối cùng cũng đồng ý cho anh vào thăm Dương Đình.

– Con đã bảo bố mặc kệ con rồi cơ mà! Sao không để con chết quách đi cho rồi!

Dương Đình nằm quay lưng về phía cửa nói trong nước mắt. Cô không hề biết lời vừa nói có tính sát thương cực lớn, nhất là với người đang mang nhiều tâm sự như Neil.

– Là anh!

Neil cất giọng trầm buồn. Tiếng khóc nhỏ lại nhưng bờ vai gầy lại rung mạnh hơn.

– Nếu tới để cảm ơn ơn cứu mạng thì không cần. Anh mau đi về với cô vợ xinh đẹp của anh đi!

Dương Đình vẫn nằm quay lưng về phía Neil, nói với anh bằng cái giọng lạc hẳn đi. Chỉ cần nghĩ tới Neil thôi là cô lại thấy thắt lòng lại, vừa đau đớn vừa tủi nhục.

– Em thật muốn anh đi sao?

– Anh còn muốn điều gì ở tôi nữa, tôi đã từng không một chút tự tôn nào khi đối diện với anh rồi. Anh tham lam quá đấy Neil.

Giọng Dương Đình bỗng rắn rỏi lạ dù thi thoảng vẫn nấc lên khe khẽ. Cô chưa từng kiên cường như thế trước đây, vì ai mà bây giờ có thể? Vì Neil. Anh hiểu.

– Anh chỉ muốn em bớt đau buồn Đình ạ.

– Bớt đau buồn?

– Anh xin lỗi!

Neil cố gắng nói ra lời xin lỗi chân thành nhất, dù biết cô chắc chắn chẳng muốn nghe. Anh muốn xin lỗi cho những ngày vô tâm với cô, xin lỗi vì công khai bảo vệ cô gái khác, xin lỗi vì đã không nhận ra cô, xin lỗi… vì đã trót thương một người nữa. Nhưng tất cả nghẹn lại, chỉ có hai chữ xin lỗi vừa vặn phát ra thành tiếng,

– Anh đi được rồi… cũng đừng quay lại hành hạ tôi nữa!

– Anh đã khôi phục trí nhớ. Anh… nhớ được tất cả mọi chuyện… nhớ ngày anh tỏ tình với em… nhớ thời gian chúng ta bên nhau… nhớ cả những lời hứa của anh…

Neil những tưởng Dương Đình sẽ ngừng khóc, sẽ chạy lại chỗ anh bằng nụ cười hân hoan và đôi mắt đen láy lấp lánh như đêm hôm đó. Nhưng không, cô chỉ quay mặt lại nhìn anh, oà khóc:

– Rồi sao? Nhớ lại là anh sẽ yêu em à?

– …

– Trả lời câu hỏi của em đi!

– Anh…

– Đến lời khẳng định anh còn chẳng nói được. – Cô cười lạnh, phải nói là miệng cười mà nước mắt tuôn rơi – Nếu nói yêu thì cũng chỉ là lí trí của anh, tim anh từ lâu đã dao động trước Phương Nhã Uyên rồi.

Neil không phủ nhận, anh không thể thốt ra một lời lừa gạt Dương Đình. Điều đó càng khiến cô cảm thấy tổn thương hơn.

Bình Luận ()

0/255