Hôn Ước Mười Năm

Chương 24: Ngày ấy đã đến

Mấy tháng quay phim trôi qua như chớp mắt, tối qua còn liên hoan, sớm nay đã là cảnh quay cuối cùng. Bộ phim này là phim tình cảm ngắn chuyển thể từ truyện có sẵn với một kết truyện có hậu.

– Thế nào rồi Tùng?

Đạo diễn hỏi cậu nhân viên vừa từ đâu chạy về.

– Oke rồi anh, em đã bố trí người trông ở hai đầu, với còn sớm mà đoạn đường này bình thường ít người qua lại, chắc không có chuyện gì xảy ra đâu ạ. – Cậu nhân viên tên Tùng kia nhanh nhảu đáp.

– Cảnh cuối rồi, chúng ta cùng cố gắng nhé!

Đạo diễn nói to động viên mọi người rồi gọi Dương Đình và Neil tới dặn dò:

– Đình sẽ đứng ở đây… Neil vị trí này… lát nữa sẽ như này… như này… rồi thế này… Vậy nhé!

Cả hai vào vị trí. Dương Đình trông thấy Neil không có phản ứng như tối qua mà giống như không còn quan tâm tới anh, không hề quen biết. Chẳng phải vì Neil hi vọng điều gì ở Dương Đình nhưng không hiểu sao nhìn cô ta như thế, anh lại bỗng hụt hẫng. Cũng tốt, có lẽ Dương Đình đã thông suốt và từ bỏ, Neil nhủ thầm.

Yêu cầu của đạo diễn là phải diễn sao cho giống như họ yêu thật, một tình yêu giữ trong lòng đã đủ lớn để rồi vô tình gặp lại nhau trên đường sau bao năm xa cách, tất cả hạnh phúc gói gọn trong ánh mắt và cái ôm ghì thật chặt. Với Neil là công việc, nhưng với Dương Đình tình yêu đó bây giờ không cần phải diễn nữa. Cảm xúc của tối hôm qua, những lời ngọt ngào của nam chính và sự lạnh lùng Neil dành cho cô thời gian qua, cô chưa từng quên, ùa về từng đợt cùng mớ cảm xúc lẫn lộn. Hôm nay cô như thế vì không muốn nghe những lời lạnh nhạt nữa, không muốn tự mình cảm nhận thêm cái cảm giác bị ruồng bỏ nữa. Cô cũng có cái sự tự cao của riêng mình. Cái ôm cuối phim này là cái ôm của chính cô nên cô nhất định sẽ thực hiện thật tốt.

– 3… 2… 1! Diễn!

Có bốn mắt chạm nhau, Neil cố gắng bắt cảm xúc theo lối diễn của Dương Đình. Thiên thời, địa lợi, nhân hoà, cảnh phim đang đẹp thì tiếng ai đó phá tan tất cả:

– Mọi người cẩn thận!

Tất cả nhìn ra thấy một chiếc xe con đang lao vun vút về phía đoàn làm phim.

– Xe hỏng phanh làm ơn tránh đường!

Tài xế xe vừa cố gắng nhấn ga tìm chút hi vọng cuối cùng vừa ló đầu ra kêu lớn. Chiếc xe lao nhanh quá, cả Neil và Dương Đình đứng bên vệ đường đều chưa kịp định hình thì Neil thấy mình ngã ra đất, bất tỉnh. May mắn thay là anh chỉ tạm thời ngất đi, đầu bị sưng nhẹ vì va chạm với mặt đường chứ không có vấn đề gì.

– Thấy thế nào rồi Neil?

Anh Nam mừng rỡ khi thấy Neil tỉnh.

– Dương Đình cô ấy thế nào rồi anh?

Neil sực nhớ ra chuyện trước đó, chính Dương Đình đã đẩy anh ra trước chiếc xe điên đang lao về phía hai người. Và quan trọng hơn, như có một sợi dây xâu chuỗi mọi mảng kí ức lộn xộn trong Neil, bổ sung thêm những lỗ hổng vừa đủ cho anh nhận ra sự thật nghiệt ngã: anh đang bị những người mình tin tưởng nhất lừa gạt.

– Cô ấy… anh chưa nắm rõ được tình hình. Nhưng rất nghiêm trọng.

Neil vội đi tìm bác sĩ của Dương Đình. Anh sốt ruột tới mức không cả để ý hai tay đang nắm vai bác sĩ lay mạnh.

– Bác sĩ, Đình, cô ấy thế nào rồi? Có ổn không ạ?

Bình Luận ()

0/255