Hôn Ước Mười Năm

Chương 22: Mơ ước của Neil

– Ò ó o o!

Tiếng gà gáy sớm đánh thức Neil dậy. Anh nhìn sang bên cạnh, thấy Khôi vẫn đang ngủ say. Đêm qua thằng bé thức khuya học bài. Nguyện vọng của Khôi là được trở thành tân sinh viên đại học Bách Khoa, vì thằng bé vốn mê kĩ thuật, thích những phát minh và yêu sự sáng tạo.

Neil rón rén ra ngoài hiên trước vươn vai hít chút không khí trong lành buổi sáng của làng quê.

– Em cũng dậy rồi sao Nhã Uyên?

Mấy hôm về quê Neil mượn cớ để con gái tâm sự với mẹ cho Uyên ngủ cùng mẹ vợ còn mình ngủ cùng Khôi, ít nhất Uyên cũng sẽ thoải mái vì không ngại anh. Dù sao thì, có ngủ cùng giường vẫn có em gấu xinh xinh hay cái gối ôm nằm giữa, nếu đã là như thế sao nỡ o ép người anh thương. Neil đang vươn vai thì thấy Nhã Uyên cầm rổ đi từ trong bếp ra.

– Vâng, anh dậy sớm thế. – Cô đáp.

– Em định làm gì đấy?

Neil chỉ tay vào cái rổ hỏi Uyên.

– À định đi hái một ít rau nấu bữa sáng cho cả nhà, lát nữa mẹ còn phải ra trông cửa hàng. Mẹ bảo mấy hôm nay bận nên đóng cửa, sợ cứ đóng mãi thì mất cả khách quen.

Từ sau khi bố Uyên mất, trách nhiệm đổ dồn lên vai mẹ. Bà gom góp được ít vốn mở một cửa hàng tạp hoá, cũng mới mở rộng ra được một chút nữa. Giờ nó là nguồn thu nhập chính của gia đình. Mấy hôm nay đóng cửa hàng, bà nóng lòng muốn mở lại cũng là chuyện thường tình.

– Anh đi cùng với. Đang không biết làm gì tiếp theo.

Neil thích thú đi theo Nhã Uyên.

– Khẽ chút, kẻo mẹ với Khôi giật mình dậy đấy!

Uyên nhắc khẽ Neil. Hai người phải đi qua một “cây cầu gỗ” để sang được mảnh đất trồng rau. Thực ra thì là có một con mương không lớn lắm ngăn cách, mẹ Uyên dùng một thân cây nhỏ bắc ngang để làm đường đi lại cho tiện.

– Đi được không đấy?

Uyên hỏi Neil. Anh gật đầu chắc nịch mà lúc thực hành thì chân bước vẫn run run. Thế nhưng cái vẻ mặt cố tỏ ra không sợ lại khiến Uyên không khỏi nhịn cười.

– Để anh dắt em qua!

Neil nắm tay Nhã Uyên, từ từ dắt cô qua mương cùng với tốc độ “slow motion”.

Bình Luận ()

0/255