Hôn Ước Mười Năm

Chương 18: Yêu lại từ đầu?

Hôm nay là ngày đầu tiên Neil trở lại biệt thự Vũ gia sau khi bắt đầu một cuộc sống mới. Ánh hoàng hôn rải đều trên những thảm cỏ, chim chóc hoà âm, hoa trong vườn nở rộ đủ thứ màu sắc pha trộn. Những bức tường ngăn cách khoảng không gian trong khu biệt thự với cuộc sống xô bồ ầm ĩ của thành phố, làm dịu đi âm thanh của nhịp sống hối hả. Một cảm giác yên bình hiếm hoi trào dâng, cứ như là lâu lắm rồi anh không được tận hưởng, háo hức chờ đợi thời gian trôi như một kẻ vô tâm lần đầu tiên tìm thấy nét đẹp của ngôi nhà thân thương, cứ muốn khám phá mãi rồi mãi mãi nữa. Cảm giác bây giờ của Neil khác hẳn trong cái đêm mưa gió trong tù đó. Đêm đó, cơn đau đầu hành hạ và lưu lại trong anh hình ảnh ngôi biệt thự Vũ gia khi thì im lìm lạnh lẽo, lúc lại có vẻ căng thẳng dữ dội, hoàn toàn không sống động với cảnh sắc và những tiếng cười nói như thế này. Neil tự hỏi phải chăng trước kia anh đã từng sống quá vội vã nên chẳng kịp lưu lại cho mình những hình ảnh đẹp như thế này?

Đang thả hồn theo dòng suy tư thì Uyên ra gọi Neil vào ăn tối. Mừng Neil tai qua nạn khỏi nên bữa cơm khá thịnh soạn.

– Ăn đi Uyên, trông em xanh xao lắm!

Neil gắp thức ăn cho Uyên. Neil để ý thấy Uyên từ hôm anh tỉnh lại tới giờ ngày càng gầy hơn, xanh xao hơn. Có lẽ vì lo lắng chuyện của anh nhiều. Còn Uyên thì hơi bất ngờ trước sự quan tâm của Neil.

– Cảm ơn anh! Anh cũng cố ăn đi cho cho chóng khoẻ!

– Hai đứa đều cần ăn uống đầy đủ, đứa nào cũng xanh như rau cả!

May nhờ có mẹ Neil mà cảm giác ngượng ngịu của Uyên bớt đi phần nào. Rồi đến lúc đi ngủ Uyên cũng khá bối rối. Cô cầm khư khư cái gối ôm lúng túng đứng dưới sàn.

– Sao không lên giường ngủ đi Uyên? Cũng muộn rồi mà!

Neil nói, giọng có ý giục giã. Anh chừa lại một nửa giường cho cô.

– Em… anh cứ ngủ trên giường đi, em ngủ dưới sàn cũng được!

Bình Luận ()

0/255