Hôn Ước Mười Năm

Chương 13: Phũ

Dương Đình rời ghế chờ đến đứng trước cửa phòng Neil nhìn vào qua tấm kính mờ. Neil đang ngồi trên giường bệnh đọc sách.

– Nhã Uyên, trước kia anh và Dương Đình là như thế nào?

– Anh đừng bận tâm. Nào, ăn cháo rồi còn uống thuốc cho chóng khoẻ!

– Sao anh có cảm giác cô ấy khá thân quen, có một chút cảm giác gì đó nhưng không thể diễn tả.

Neil rất tò mò gắng tìm xem còn chút kí ức nào sót lại không thì lại bị cơn đau đầu hành hạ, anh khẽ nhăn mặt nhíu mày.

– Đã nói đừng bận tâm rồi, anh vừa mới tỉnh, cho cái não nó nghỉ ngơi chút đi. – Uyên hơi lớn giọng một chút – Cô ta trước kia là bạn học của anh nhưng không đáng để anh quan tâm nhiều đâu!

– Em giận anh à? – Neil nhìn Uyên – Anh không có ý gì với cô ta đâu, chỉ là tò mò chút thôi. Thôi thôi, ăn cháo, ăn cháo nào!

Neil cười, nụ cười không vương một nét buồn nào. Nhã Uyên bất giác cũng cười theo. Dương Đình không biết hai người họ nói gì, chỉ nhìn thấy những cái nhăn mặt đau đớn của Neil và nét vui vẻ của anh khi nói chuyện cùng Nhã Uyên mà bật khóc. Nỗi sợ mất Neil cứ dần choáng ngợp lấy cô.

– Cô sao thế?

Nam tới thăm Neil và bắt gặp cảnh này.

– Em… không sao… – Dương Đình lau vội hai hàng nước mắt – Anh Nam có biết chuyện Neil mất trí nhớ không?

Bình Luận ()

0/255