Hôn Ước Mười Năm

Chương 10: Bố của Dương Đình

– Đưa đây tôi xách cho!

Nhã Uyên tay xách nách mang đồ đạc từ xe vào biệt thự Vũ gia, hàng xóm dưới quê ai cũng quý mến nên chuẩn bị cho hai người không ít quà. Kể ra cũng chẳng có gì là giá trị, chỉ là chút quà đồng quê giản dị mà chân chất, quý là quý ở tấm lòng.

– Cũng tại anh tham quá đó, ai đưa gì cũng vơ hết!

– Họ quý lắm thì mới cho mình, cô cũng nên học tôi thân thiết hơn với người hâm mộ, mình phải nhiệt tình đáp lại họ thì họ mới có thể luôn yêu quý mình!

– Nhưng như thế này ăn bao giờ mới hết được, chỉ nên lượng sức nhận mỗi người một chút thôi. Không khéo lại lãng phí thì hoài của.

– Chắc không đâu!

Neil cười xoà, hai người bây giờ đã xoá thù thành bạn. Cả hai cùng đi vào trong.

– Bố mẹ, tụi con đã trở lại! – Neil nói giọng hân hoan – Cháu chào chú ạ! – Anh chợt nhận ra trong nhà còn có một người khác, là bố của Dương Đình.

– Chào Neil! Đây chắc là vợ cháu?

Bố Dương Đình dời tầm nhìn sang Nhã Uyên, ánh mắt không biểu lộ gì nhưng nhìn chung là không vui cho lắm.

– Ông Dương đến đây để bàn công việc với bố, hai đứa cứ tiếp tục việc của mình đi!

Uyên nhìn người đàn ông này có chút quen quen, hình như đã từng gặp ở đâu rồi.

– Ông ấy là ai thế?

Bình Luận ()

0/255