Hôn Ước Mười Năm

Chương 5: Gốc rễ của hôn ước

Hôm nay Nhã Uyên và Dương Đình có kha khá phân cảnh đóng chung trong “Tú cầu se duyên”. Trong phim Nhã Uyên vào vai Y Lan là con riêng của mẹ kế của Tố Lan (Dương Đình đóng), tình cảm chị em không chặt cũng chẳng lỏng. Mọi chuyện chỉ thay đổi khi có sự xuất hiện của nam chính Hoàng Thế Vũ. Trong mắt Y Lan, Hoàng Thế Vũ – một thiếu gia nhà giàu với khối tài sản kếch xù lại khiến cô rung động quả là một con mồi béo bở tuyệt đối không thể nào buông. Tuy nhiên, Thế Vũ hoàn toàn không động lòng trước những chiêu trò của Y Lan mà chỉ một lòng yêu Tố Lan và kết hôn cùng cô. Thế Vũ càng yêu Tố Lan bao nhiêu, Y Lan càng ganh ghét với chị mình bấy nhiêu và luôn rắp tâm hãm hại nhằm chia cắt hai người này. Đỉnh điểm là khi Thế Vũ tuyên bố với Y Lan sẽ không yêu ai khác ngoài Tố Lan, Tố Lan có thai, Thế Vũ định sang tên tất cả tài sản cho cô thì Y Lan đã không ngần ngại đẩy chị gái từ trên tầng thượng xuống, hại chết cả hai mẹ con Tố Lan. Y Lan chính là nguyên nhân dẫn đến cái kết không thể bi thảm hơn của phim, đẩy tình yêu của Thế Vũ – Tố Lan vào đường cùng ngõ cụt.

– Cắt! Hôm nay mọi người làm tốt lắm! Ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục!

Cảnh phim cuối cùng của ngày hôm nay cuối cùng cũng đã kết thúc. Neil, Nhã Uyên và Dương Đình đi tẩy trang, thay đồ.

– Xin lỗi cô, tôi vô ý quá!

Nhã Uyên vừa thay đồ xong thì một nhân viên trong đoàn làm phim không cẩn thận làm cả chậu nước đạo cụ đổ hết lên người cô. Nhã Uyên bây giờ là ướt như chuột lột, nước nhỏ tong tong.

– Phải làm sao bây giờ, cô ướt hết rồi, tôi thật sự xin lỗi! Thật sự xin lỗi cô!

Chị nhân viên kia rối rít xin lỗi, Nhã Uyên cũng không có ý trách nhưng trang phục diễn cũng vừa được mang đi, cô không còn bộ đồ nào để thay nữa. Có lẽ đành để như vậy về.

– Nhã Uyên, tôi có bộ đồ này, cô mau thay đi kẻo bị bệnh! – Dương Đình ra vẻ quan tâm, mọi người nhìn vào đều khen cô ta thật tốt bụng làm sao.

Uyên thay đồ xong, lướt nhìn qua gương thấy cũng không tệ định đi ra thì Dương Đình và quản lý của cô ta đang ở phòng thay đồ, cửa đóng:

– Hây da, áo vừa quá nhỉ Uyên! – Chị Na nói, giọng có ý cười.

– Vâng. Cảm ơn cô đã giúp tôi! – Nhã Uyên hướng ánh nhìn vào Dương Đình nói.

– Đừng ngại, không cần cảm ơn… cái áo này tôi còn đang định làm giẻ lau chân nhưng sợ nó không xứng, cô mặc quả là hợp!

– Hóa ra trước mặt người khác cô luôn diễn kịch sao?

– Haha nhìn cái bộ dạng ngây thơ tin người của cô kìa, cô cướp người yêu của tôi còn nghĩ tôi phải mềm mỏng với cô sao. Cô đánh giá mình quá cao rồi đấy. Sao, vai diễn tôi ban cho cô có ưng không?

– Cô ban cho tôi?

– Nghĩ sao một ngôi sao hạng A như tôi cần hợp tác với cô vậy Phương Nhã Uyên… Cô cuối cùng cũng chỉ như Y Lan thôi, không xen vào giữa tôi và Neil được đâu.

– Nếu thế thì cô khỏi lo, anh ta có cho tôi cũng không cần!

– Thôi ngay cái vẻ thanh cao ấy đi, không cần mà vẫn kết hôn với Neil, bảo cô không có ý gì chỉ có kẻ điên mới tin. Để tôi nhắc cô một chuyện. Cô biết chuyện của Lâm An không?

– Liên quan gì tới tôi?

– Đúng là trẻ người non dạ, vậy tôi nói thẳng, Y Lan đó nếu diễn quá đạt thì người xem căm ghét, có thể sẽ tự chìm như Lâm An còn không đạt thì tự khẳng định thực lực yếu kém. Tôi rất muốn biết cô định chọn cái nào đây?

– Thế thì cô đợi rồi biết, tôi phải về!

Nhã Uyên đi ra khỏi phòng thay đồ, chào Nam rồi cùng Neil về Vũ Gia, trong lòng có chút hoang mang về nhân vật Y Lan. Quả nhiên Dương Đình chẳng lấp lánh như báo chí vẫn tung hô chút nào, chưa gì đã tuyên chiến với cô rồi. Xe vừa tới cổng thì điện thoại của Neil reo.

Bình Luận ()

0/255