Hôn Ước Mười Năm

Chương 1: Lễ cưới

Đêm muộn, trong căn phòng nhỏ, một cô gái trẻ đang ngồi với đống tài liệu tính tới tính lui mải miết mà quên cả thời gian. Tiếng ấn phím, tiếng giở giấy tờ, tài liệu loạt xoạt. Cứ như thế cho tới khi có chuông điện thoại reo lên mới có thể khiến hàng lông mày đang nhíu lại giãn ra, khuôn mặt đăm chiêu nãy giờ thoáng tươi tỉnh hẳn lên. Với chiếc điện thoại, cô khẽ mỉm cười nghe máy bằng giọng vui vẻ:

– Giờ mới nhớ để gọi cho em sao, anh chàng bận rộn?

– Là chị đây Uyên, đang mong anh nào đấy?

– À… dạ em chào chị!

Người kia bật cười nho nhỏ, rồi nói tiếp:

– Ừ, em còn giữ bài báo cáo đợt thực tập không? Gửi lại cho chị được chứ?

– Vâng, để lát em gửi cho chị ạ.

Thì ra là chị quản lý dự án thực tập đợt cuối cùng mà Uyên vừa mới kết thúc cách đây chưa lâu, không phải là người cô chờ mong. Uyên hơi mất hứng, ngồi ngả người ra để dựa lưng vào ghế, nghĩ ngợi. Thời gian gần đây mải lo chuyện thực tập, tốt nghiệp nên cô không có nhiều thời gian để nói chuyện với Đăng Nguyên. Mà kể cũng phải cả tháng rồi cô không nhận được tin nhắn hay cuộc gọi gì từ anh, không biết anh dạo này thế nào, có còn nhớ lời hẹn của họ mà về nước hay không, ngày ấy không còn xa nữa. Nghĩ tới đây Nhã Uyên chợt thấy nóng lòng, không hiểu sao cảm giác bất an cứ thế lớn dần.

Hôm sau, Uyên rời Hà Nội về quê thăm nhà. Mẹ mừng rỡ đón cô bằng một bức thư.

– Thư Nguyên nó gửi cho con đấy, mới hôm qua thôi. Chuyện sắp tới hai đứa tính thế nào? Gia đình Neil đã liên lạc ngày kia hẹn gặp chúng ta rồi đấy con.

– Vâng, để con đọc thư xem anh Nguyên có nói gì mới không ạ. Gần đây không thấy liên lạc với con, hóa ra là Người gửi hẳn thư đi. Chắc anh ấy cũng sửa soạn về nước sớm thôi, chúng con có hẹn với nhau từ trước rồi ạ.

– Ừ, đọc đi con.

Uyên háo hức về phòng mở thư ra xem nhưng nụ cười vui vẻ của cô cứ thế mà dần tắt lịm, gương mặt tươi tỉnh theo đó mà dần nhuốm màu ủ rũ, héo hon.

Một giọt… hai giọt…

Nước mắt cứ thế nối đuôi nhau làm nhòe đi vết mực còn mới.

Ra là người ta gửi cho cô thư chia tay, bây giờ cô mới chỉ là một cô sinh viên mới ra trường, nghiệp diễn thì trì trệ, kinh nghiệm làm việc bên mảng kinh tế thì chưa có. Cô không có tiền, cũng chẳng có tài sản gì, chỉ có những khốn khó, cơ cực còn người kia lại muốn đặt chân vào giới thượng lưu nên đã chẳng tiếc tình cảm mà phụ cô chạy theo người khác. Lời lẽ trong thư không chút giấu giếm, đến địa chỉ gửi thư cũng không nỡ ghi, lại còn thêm lời xin xỏ cô đừng bám theo vô ích. Sự chân thành của cô từ bao giờ khiến anh ta khiếp sợ như vậy? Bức thư chia tay này thực sự đã khiến Uyên khóc tới cạn nước mắt, bởi mối tình này là mối tình đầu của cô, người đó là người mà cô đã đặt nhiều tâm tư kì vọng nhất. Uyên cả ngày hôm sau đều cố tránh mặt mẹ và em trai, cô sợ họ biết chuyện sẽ sinh lo lắng.

Gió thổi làm mặt sông gợn sóng mạnh, nước sóng sánh dưới ánh trăng khuya. Bên bờ sông gần nhà Nhã Uyên đang ngồi một mình. Đôi mắt vô hồn nhìn xuống dòng nước kia, nước mắt tự nhiên lại trào ra. Cô rõ phải chia tay trong ấm ức, đến cả lời chia tay cũng phải chấp nhận như một lời tuyên bố hào hứng của Đăng Nguyên. Anh ta lấy tư cách gì để làm vậy khi phản bội cô? Còn cô, sao phải đau lòng dằn vặt? Vì sao cô phải là người chịu tổn thương khi cô đã dành tất cả tình cảm tốt đẹp nhất cho anh ta? Có đáng không?

Hai hôm sau, tức là ngày gặp gia đình Neil, cô trang điểm đậm hơn bình thường một chút, để che đi cái vẻ nhợt nhạt vì thất tình của bản thân. Mẹ Uyên thì vẫn không hay biết chuyện, cho đến khi nghe lời của con gái nói với gia đình Neil bà mới giật mình ngạc nhiên tìm cách kéo cô ra ngoài nói chuyện riêng.

– Con vừa nói gì thế Uyên? – Mẹ cô sốt ruột.

Bình Luận ()

0/255