Dưới Vương Triều Cổ Đại

CHƯƠNG 108: ĂN THỊT NHIỀU KHÔNG TỐT ĐÂU

Sau khi hai nữ nhân đó đi khỏi, Nguyên Chiêu Lâm mới thở một hơi nhẹ nhõm, cảm kích nói với Hỷ ma ma: “Ma ma đã cứu ta một mạng.”

Hỷ ma ma thản nhiên nói: “Kỷ vương phi là một người thâm trầm, vương phi vẫn nên ít lui tới với nàng ta đi.”

Nguyên Chiêu Lâm cười nói: “Nàng ta thâm trầm hả? Không cảm thấy, ngược lại có chút lỗ mãng.”

Hỷ ma ma cười nhạo: “Lỗ mãng hả? Đó là giả vờ.”

Nguyên Chiêu Lâm kinh ngạc nói: “Giả vờ à, tại sao lại phải giả vờ?”

“Con người ai cũng muốn bảo vệ mình.” Bà ta rót cho Nguyên Chiêu Lâm một chén trà, ngồi xuống nói: “Tề vương phi tự cho mình là đúng, dựa vào chút trí thông minh nhỏ nhoi coi là có thể khống chế hết tất cả, nàng ta không cần phải lo lắng đâu, nếu như cứng rắn nói cần phải cố kỵ bởi vì nàng ta là người của Chử gia. Nhưng mà Kỷ vương phi thì không giống như vậy, từ khi còn nhỏ Kỷ vương phi đã thông thạo văn chương, học thức uyên bác, nàng ta là mưu thần phía sau Kỷ vương, vương phi biết chỗ đáng sợ của Kỷ vương phi là cái gì không?”

Nguyên Chiêu Lâm hỏi: “Là cái gì?”

“Là cho dù nàng ta có lợi hại như vậy, nhưng mà vẫn muốn lá mặt lá trái với người ngoài, đồng ý tự hạ thấp thân phận của mình, thậm chí là vạch mặt, như thế rất dễ dàng làm tê liệt kẻ thù, cho là nàng ta là một người lỗ mãng, chẳng phải lúc nãy vương phi đã cho rằng là như vậy đó à?”

Nguyên Chiêu Lâm nghe thấy mà trong lòng sợ run lên, cười khổ nói: “Vậy thì trong số các vị vương phi của thân vương không có người nào là thật lòng hả?”

“Cũng không hẳn, Tôn vương phi cũng không tệ lắm đâu, chỉ là có chút kiêu ngạo mà thôi, nhưng nếu như quen rồi thì cũng không có gì.”

Cái tên ăn hàng Tôn vương chắc chắn sẽ không lấy nữ nhân tâm cơ gì đâu.

Vật hợp theo loài.

Có điều Tề vương lại là một người đơn thuần, cưới Chử Minh Thúy, sau đó nếm mùi đau khổ, cũng chỉ có loại người ngu ngốc như Tề vương mới bị Chử Minh Thúy lừa gạt.

Nguyên Chiêu Lâm nghĩ như vậy, lại cười lạnh hai tiếng, không, còn có một người nữa, đó chính là vương gia nhà mình.

Thật ra thì Tôn vương đã đến rồi, hắn vốn định đến từ sáng sớm, lúc ra khỏi cửa có một số việc làm trì hoãn, hắn cho rằng mình đi vào có thể ăn được điểm tâm ngày hôm qua đã gọi, không ngờ tới mấy huynh đệ đều có mặt ở đây, cũng không thể không vào chào hỏi.

“Nhị ca, đã lâu không gặp, sao cảm thấy nhị ca có da có thịt hơn thế?” Tề vương trêu ghẹo nói.

Tôn vương trợn mắt, âm cuối run rẩy: “Ngươi bị mù hả?”