Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm

CHƯƠNG 687: CÔ QUEN CÔ ẤY SAO

Sau đó, ngón tay của người phụ nữ lại nhúc nhích...

Lỗ chân lông trên người đều mở ra, trong lòng Tưởng Mộng Khiết lại sinh ra sự sợ hãi khó nói thành lời.

Cô ta biết, cô ta tuyệt đối không thể do dự nữa, buộc phải tàn độc.

Tưởng Mộng Khiết nghiến chặt cắn môi, khiến cảm giác đau đớn trên môi truyền tới để hạ quyết tâm lần nữa.

Khi đang chuẩn bị lần nữa kéo mặt nạ dưỡng khí xuống, mấy tiếng bước chân bỗng truyền tới.

Trái tim giống như sắp nhảy ra khỏi ngực, lỗ chân lông trên người mở ra, cô ta vậy mà lo lắng tới mức toát một lớp mồ hôi trên trán, hô hấp dồn dập.

Mặt nạ dưỡng khí trên mặt người phụ nữ bị cô ta dịch ra...

Tưởng Mộng Khiết biết mình buộc phải nhanh chóng rời khỏi đây, cô ta hoảng hốt xoay người.

Do quá mức căng thẳng hoảng hốt, khi rời đi, chiếc chìa khóa trong túi váy lại rơi xuống đất.

Nhưng cô ta bị kinh sợ, đâu thể cảm nhận được?

Sau khi cô ta rời đi vài giây, Quý Hướng Không, Trần Diễm An, mẹ và bạn trai của bệnh nhân đi vào.

Đi tới bên giường, Trần Diễm An lại cảm thấy dưới chân lồi lõm không bằng phẳng, có chút gợn chân.

Cô cúi người nhặt lên, ánh mắt trong lúc vô tình dừng trên chiếc móc chìa khóa, cơ thể chợt chấn động, ngây ra tại chỗ.

Quý Hướng Không phát giác sự khác thường của cô, thấp giọng hỏi: “Làm sao vậy?”

Ánh mắt của Trần Diễm An dịch chuyển, miệng lại không sao, thản nhiên bỏ chiếc chìa khóa vào trong túi quần, nói: “Mặt nạ dưỡng khí của cô ấy hình như bị trượt xuống rồi.”

Quý Hướng Không cũng lưu ý thấy, sau đó gọi bác sĩ tới.

Bác sĩ kiểm tra tình trạng cơ thể, sau đó lại đeo mặt nạ dưỡng khí lên: “Vấn đề không lớn, mặt nạ dưỡng khí mở ra chưa lâu, nếu lâu thêm một chút, vậy thì vấn đề đương nhiên lớn rồi.”

Mấy người nghe vậy thì đều thở phào.

nhiên, Trần Diễm An vào lúc này lại lưu ý tới lông mày của cô ấy

nhìn thấy không phải ảo giác, cô vui

ánh mắt của tất cả mọi

lông mày thanh tú của cô gái

phá vỡ cảnh tượng lúc này, bọn họ trầm mặc,

rất yên tĩnh, ngay cả tiếng kim rơi xuống đất cũng có

muốn mở mắt ra, nhưng động tác như này đối với cô ấy mà nói dường như rất khó khăn, nhúc nhích rất lâu

trong lòng Trần Diễm An khó thể hình từ ngữ để hình dung, túm lấy cánh tay của Quý Hướng Không, cô rất

căng thẳng cuối cùng cũng giải phóng, một tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô: “Thoải mái

trong tim cuối cùng cũng dịch ra, em bây giờ rất dễ chịu!” Trần Diễm

chuyện, anh đưa tay vuốt nhẹ tóc của cô,

trai của bệnh nhân càng kích động, vây lấy

những cảm xúc này, anh ngăn lại: “Giường rất bé, không có chỗ của em, bây giờ chúng

trước mắt, sau đó cùng với Quý Hướng Không

vào tường: “Ôm

Không cảm thấy buồn cười,

Không phải còn

cũng lập tức lấy lại sức sống: “Nghe ý tứ trong lời này của anh hình như là

càn quấy của em lần nữa, vẫn khá tốt.” Quý Hướng Không nhướn cặp mày hẹp dài lên, sải đôi chân dài, đi tới, ôm cô

đừng trách

cô thật là co duỗi linh hoạt, khi co mặt mày bình tĩnh, bây giờ thả lỏng thì

Trần Diễm An luôn nơm lớp lo sợ, không ăn uống tử

đến phòng bệnh, Quý Hướng Không bảo trợ lý mua

nào là bánh bao canh, nào là cháo hạt nhỏ, ăn rất ngon lành,

cô, bầu không khí

như nhớ ra điều gì đó, tay thò vào trong túi quần, móc ra chiếc

Trần Diễm An nhướn mày, anh không

là của Tưởng Mộng Khiết, móc chìa

Không lật chiếc

móc chìa khóa là Tưởng Mộng Khiết và Văn Văn, giữa mi tâm của cô ta là sự

cảm thấy, móc chìa khóa của Tưởng Mộng Khiết sẽ không vô duyên vô cớ xuất

Bình Luận ()

0/255