Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm

CHƯƠNG 28: EM HY VỌNG ANH CÓ THỂ ĐỂ CÔ ẤY TỰ DO

"Nếu đã không yêu thì em hy vọng anh có thể sớm để cô ấy tự do." Khuôn mặt bị lạnh đến nỗi tái xanh của thiếu niên lộ vẻ nghiêm túc thật sự, gằn từng tiếng.

"Bây giờ cô ấy đã là chị dâu của em, cái gì có thể hay là không nên làm, cũng không cần anh phải nhắc nhở em nữa..."

Thẩm Hoài Dương nhíu mày, giọng nói lạnh nhạt nhưng không thể bỏ qua sự uy nghiêm trong đó.

"Anh trai, nếu sau này anh đối xử tốt với cô ấy thì không sao cả, nếu không tất nhiên em sẽ không đứng nhìn không thôi đâu."

Thẩm Trạch Hy lại đảo qua nhìn chằm chằm vào thân ảnh gầy nhỏ đứng cách đó không xa, cậu nói: "Còn nữa, từ hôm nay trở đi em sẽ ở ký túc xá của trường học, anh nói với mẹ một tiếng thay em."

Cô đã kết hôn với anh rồi, cho nên bất kể là nhà họ Thẩm hay chung cư thì đều có thể đụng mặt, một khi đã như vậy thì vẫn nên ở trường thôi. Chiếc Land Rover màu đen đi thẳng về phía trước.

Diệp Giai Nhi đứng đùa nghịch chiếc găng tay trên tay, cô nghĩ đến người thiếu niên trong tuyết, trong lòng thở dài một tiếng.

Đôi mắt sắc bén của Thẩm Hoài Dương nhìn cô một cái trước, tiện đà hạ xuống nhìn chằm chằm vào cái găng tay vải kia.

"Rốt cuộc cô đã đan găng tay cho bao nhiêu người đàn ông rồi?" Anh nhíu mày, đôi mắt u ám.

Thu lại dòng suy nghĩ, cô kinh ngạc nhìn về phía anh, sau đó kể ra chi tiết: "Hai đôi, một đôi cho Trạch Hy, một đôi khác cho anh."

Tuy rằng cái đôi găng tay mà cô đưa cho anh vốn là làm cho ba mình.

Nghe vậy khuôn mặt Thẩm Hoài Dương cũng nhẹ nhàng hơn một chút, khuôn mặt tuấn tú đầy thâm thúy nghiêng đi, nhìn chằm chăm vào cô: "Làm trò với em chồng trước mặt chồng mình, cô cảm thấy thế nào?"

Diệp Giai Nhi khẽ nhếch môi lên, hơi mệt mỏi ngáp một cái và cũng quan sát anh.

"Thẩm tổng cần gì phải chó chê mèo lắm lông, tôi sao có thể đoán trước được hành động này của Trạch Hy chứ, mà không phải anh cũng biết trước được suy nghĩ của Trạch Hy từ trước đó rồi sao? Cho nên mới chắc chắn cậu ấy sẽ nhận điện thoại của tôi, không phải sao?"

Hai má trắng ửng hồng, lúc này lại có vài phần giống với một con mèo nhỏ lười biếng, xương quai xanh trên chiếc cổ trắng noãn khiến lòng người ngứa ngáy.

Ánh mắt anh giống như thợ săn, bàn tay to vươn ra bất ngờ ôm cô vào trong lòng, môi mỏng nhếch lên, di chuyển gần về phía mặt cô.

Cô vội vàng nghiêng mặt đi.

Nhưng bàn tay to của anh lại giữ cái ót của cô, giọng nói trầm thấp giống như tiếng đàn dương cầm gỗ: "Tùy tôi xử lý mà?"

Thân mình Diệp Giai Nhi cứng lại, nhớ tới lời hứa hẹn trước đó của mình, cô tức giận.

Bình Luận ()

0/255