Trần Dĩ Ninh lo lắng kéo Diệp Giai Nhi, kịp ngăn cô lại: "Đừng nói nữa, đồ ăn đã bày ra rồi, mau ngồi xuống đi."

Trong lòng Diệp Giai Nhi biết phản ứng của mình có hơi quá khích, có lẽ trong mắt của hai người, cô giống như một bệnh nhân tâm thần không thể khống chế.

Dù sao, chuyện kia đến quá đột ngột và khiếp sợ, khiến cho cô trở tay không kịp, cô có hơi sợ, không có chủ kiến, chỉ trút ra theo bản năng...

Hít thở sâu một hơi, cô đè nén cảm xúc nóng nảy, ngồi xuống ghế.

Nhiệt độ vô cùng vừa phải, cô thuận tay cởi áo lông, lúc đứng dậy treo áo lông, chuyện ngoài ý muốn lại xảy ra...

Người phục vụ đứng phía sau cô không ngờ cô lại đột nhiên xoay người như vậy, chân không kịp phanh lại, hai người đụng mạnh vào nhau.

Trên tay người phục vụ còn bưng chén đĩa, rượu đỏ trong ly đỏ hết lên ngực Diệp Giai Nhi.

Dưới chân trơn trượt, cô lập tức ngã ngồi dưới đất, Thẩm Hoài Dương vội bước đến, đỡ lấy vai của cô.

"Tôi đi lấy khăn." Trần Dĩ Ninh vội vàng ra ngoài.

Diệp Giai Nhi thở phì phò, lấy lại tinh thần từ nỗi kinh hãi, ngẩng đầu, lại thấy người đàn ông trước mắt nhìn chằm chằm cô.

Hai tay cô nhanh chóng che trước ngực, cắn răng: "Vô sỉ!"

Giọng của Thẩm Hoài Dương vô cùng trầm thấp khàn khàn, nhướng mi nói: "Không nhìn còn gọi là đàn ông sao?"

"Hèn hạ! Anh cho rằng tất cả đàn ông đều vô sỉ như anh sao?" Diệp Giai Nhi hung dữ trừng mắt với anh.

"Có thể bọn họ còn vô sỉ hơn cả tôi đó, cô giáo Diệp..."

Toàn bộ hơi thở của anh phả vào tai của cô, khiến vành tai của cô đỏ lên.

Bình Luận ()

0/255