Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm

CHƯƠNG 14: CÓ CHUYỆN QUAN TRỌNG CẦN NÓI

Quán bar Mị Sắc.

Diệp Giai Nhi và Trần Dĩ Ninh vừa mới bước vào đã nhìn thấy Trần Chí Long nằm sõng soài trên mặt đất!

Trần Chí Long dùng hai tay ôm bụng bắt đầu rên rỉ, đau đến nỗi lật qua lật lại trên mặt đất.

Trước mặt anh ta là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi tên là Trương Long, người này đang ngồi trên ghế sô pha, tai to mặt lớn, trên cổ đeo chiếc dây chuyền vàng thô thiển, vênh váo vắt chéo chân, miệng mắng chửi thô tục: "Mẹ mày! Đàn bà của ai mày cũng dám xằng bậy à? Hôm nay không dạy dỗ mày cho tốt thì tao đây không phải họ Trương!"

Vừa đến, Diệp Giai Nhi đã nghe được mấy câu tục tĩu này, lập tức cảm thấy buồn nôn!

Nhất là khi nhìn thấy cái mặt bóng nhoáng trên ghế sô pha, cái bụng nhô lên đến nỗi nút áo sơ mi căng cứng, cô càng cảm thấy buồn nôn hơn...

Trần Dĩ Ninh thấy em trai chật vật nằm trên mặt đất, hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa thì khụy xuống rồi.

"Phải làm sao thì ông mới tha cho em trai tôi?"

Trương Long cười, lộ ra một cái răng vàng.

"Chẳng phải tao vừa mới nói rồi sao, ả đàn bà của tao lén lút bao nuôi thằng nhãi em trai ăn bám của mày, ông đây bị cắm sừng, tất nhiên nó cũng không được yên thân! Anh em, bây giờ bắt đầu ra tay đi!"

Mệnh lệnh vừa dứt, tay chân bên cạnh đồng loạt tiến lên và sừng sững đứng trước mặt Trần Chí Long.

Trần Dĩ Ninh khẽ cắn môi, đi về phía trước: "Tôi quỳ xuống xin ông, ông có thể tha cho em trai của tôi không?"

Nếu những người này ra tay thật, em trai của cô ấy nhất định sẽ bị phế mất!

"Mày bảo quỳ xuống mà có thấy đâu, sao tao có thể tha cho em trai của mày được đây?" Trương Long rít một hơi thuốc, phà ra một làn sương mù màu trắng.

Hai chân của Trần Dĩ Ninh khẽ động đậy, đang chuẩn bị quỳ xuống thì Diệp Giai Nhi chìa tay giữ cô ấy lại.

Bình Luận ()

0/255