Trong phòng sách tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên phá vỡ không gian yên lặng, Thẩm Hoài Dương nghe điện thoại, giọng nói trầm trầm: “Alô?”

Người ở đầu dây bên kia không biết đã nói những gì, hàng lông mày anh tuấn của Thẩm Hoài Dương từ từ chau lại, ngón tay xoa giữa hai lông mày, vô cùng bất lực.

Tô Tình cũng không còn cách nào khác: “Mẹ biết cả nhưng dù sao đó cũng là giáo viên chủ nhiệm và gia sư của Trạch Hy, Trạch Hy lại cứ quấy rầy làm phiền mẹ, con đi một chuyến đi.”

“Được rồi, mẹ, con biết rồi, mẹ nghỉ ngơi đi…” Thẩm Hoài Dương lại ậm ừ mấy tiếng rồi cúp điện thoại.

Thẩm Trạch Hy từ nãy đến giờ vẫn trốn ở sau cửa nghe trộm thấy vậy liền nở một nụ cười, chỉ một giây sau cậu đã nhanh chóng đóng cửa phòng lại.

Bởi vì cậu nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của anh trai mình nhìn sang, đúng là cũng đáng sợ.

Chẳng qua cậu cũng bị ép không còn cách nào khác, không dám làm gì từ phía của anh trai nên chỉ có thể ra tay từ phía mẹ.

Trong trại tạm giam.

Diệp Giai Nhi không hề buồn ngủ, ngồi ở đây, suy nghĩ không ngừng chạy trong đầu cô, cô ngồi thất thần suy nghĩ.

“Diệp Giai Nhi, Diệp Giai Nhi là ai?” Tự nhiên một giọng nói nữ lớn tiếng vang lên.

Cô hơi bất ngờ, trong lòng cũng hơi nghi hoặc nhưng cô cũng trả lời lại một tiếng và đứng dậy: “Là tôi.”

Người cảnh sát trung niên nhìn qua cô, sau đó lầm bầm nói một câu: “Không biết kiếp trước cô đã tích được đức gì mà có phúc như vậy.”

Cảnh sát kia nói nhỏ, nghĩ rằng Diệp Giai Nhi không nghe rõ. Lúc này nữ cảnh sát trung niên kia đã mở cửa phòng giam: “Đi thôi.”

Đi thôi? Đi đâu?

Cô nghi hoặc đi theo phía sau người phụ nữ trung niên.

Nhưng từ đầu đến cuối cô không thể ngờ được là mình lại được đưa đến văn phòng đồn trưởng, bên trong văn phòng đó đang có hai người.

Bình Luận ()

0/255