Ở đồn cảnh sát.

Cảnh sát ngồi trước bàn làm việc, ngồi đối diện lần lượt là Diệp Giai Nhi, Hứa Mẫn Nhu và người làm chứng.

“Cô kể lại đầu đuôi mọi việc một lần đi.” Người cảnh sát ở bên trái đưa tay chỉ về phía người làm chứng.

Người làm chứng gật đầu, rồi kể lại cẩn thận những chuyện vừa nãy đã xảy ra một lượt từ đầu đến cuối kể cả những chi tiết.

Trong lúc đó, Hứa Mẫn Nhu khẽ sụt sịt, cánh tay cũng theo đó mà run rẩy, cô ta diễn rất tròn vai của một người bị hại chịu ấm ức, có vẻ vô cùng đáng thương.

Và lúc đó Diệp Giai Nhi đã lấy lại lý trí của mình, ánh mắt liếc nhìn Hứa Mẫn Nhu đang diễn trò, cảm thấy vô cùng đáng khinh bỉ.

Tục ngữ nói, người cần mặt mũi cây cần vỏ, làm sao Hứa Mẫn Nhu có thể mặt dày đến mức độ như vậy chứ?

“Xin hỏi, bao giờ tôi có thể rời khỏi đây?” Diệp Giai Nhi ngồi trên ghế, nhìn người cảnh sát ngồi đối diện đang giở tài liệu, sốt ruột hỏi.

Nghe vậy người cảnh sát ngẩng đầu lên: “Cô gái, cô là nhà giáo nhân dân mà đánh nhau giữa chốn đông người, cô tưởng rằng hôm nay mình có thể đi được sao?”

Nghe vậy, Hứa Mẫn Nhu vui mừng vì người khác gặp họa, cô ta tươi như hoa khiến Diệp Giai Nhi càng phát điên.

“Cô ẩu đả giữa nơi đông người, nhân chứng vật chứng đầy đủ, hơn nữa cô là nhà giáo nhân dân, hiểu biết về pháp luật mà vẫn phạm luật, tạm giữ mười ngày.” Người cảnh sát ghi lời khai vừa rồi đi tới trước mặt cô, khuôn mặt vô cùng nghiêm túc.

Việc quan trọng nhất hiện giờ chính là phải ra ngoài trước, Diệp Giai Nhi chau mày, lạnh lùng nói: “Vậy tôi có thể hoãn chấp hành việc tạm giữ không?”

Bình Luận ()

0/255